Người cựu binh và những ký ức không thể nào quên

PhuthoPortal - Với mỗi người dân Việt Nam, Chiến dịch Hồ Chí Minh và ngày 30/4/1975 đã trở thành mốc son chói lọi, chấm dứt cuộc chiến tranh cứu nước lâu dài nhất, khó khăn nhất và vĩ đại nhất trong lịch sử chống ngoại xâm của nhân dân ta. Từ đây, Bắc - Nam sum họp một nhà, non sông nối liền một dải. 47 năm đã qua, với Thiếu tá, cựu chiến binh Bùi Kim Đĩnh (66 tuổi) ở khu 13, xã Sơn Vi, huyện Lâm Thao - một trong những nhân chứng lịch sử từng tham gia Chiến dịch thì cảm xúc về những ngày tháng 4 năm ấy vẫn vẹn nguyên trong ký ức, luôn thổn thức, vang vọng và không thể nào quên.

Gặp gỡ và trò chuyện với chúng tôi về những ngày kháng chiến hào hùng, oanh liệt của cả dân tộc, cảm xúc lại ùa về trong trái tim người cựu binh già Bùi Kim Đĩnh khiến ông không giấu nổi niềm xúc động xen lẫn tự hào mà rưng rưng nước mắt.

Theo dòng hồi tưởng, ông nhớ lại: Năm 1974, tôi tình nguyện lên đường nhập ngũ khi mới 17 tuổi. Sau ngày nhập ngũ, tôi tham gia huấn luyện một thời gian rồi nhận nhiệm vụ là “lính thông tin 2W” (đeo máy vô tuyến 2W) thuộc Đại đội 1 - Tiểu đoàn 91 - Sư đoàn 304B; thực hiện việc truyền tin theo đội hình chiến đấu, theo sát chỉ huy tại Chiến dịch Tây Nguyên diễn ra từ ngày 4 - 24/3/1975. Sau chiến dịch này, đơn vị tôi được lệnh hành quân tiến về Sài Gòn.

Ngày 7/4/1975, Đại tướng, Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp thay mặt Quân ủy Trung ương thảo Bức điện khẩn gửi đến toàn quân với nội dung ngắn gọn: “Thần tốc, thần tốc hơn nữa, táo bạo, táo bạo hơn nữa, tranh thủ từng giờ từng phút xốc tới chiến trường giải phóng miền Nam, quyết chiến và toàn thắng”.

Ngày 21/4/1975, đơn vị của ông Đĩnh cùng một số đơn vị bạn tập hợp tại huyện Dầu Tiếng, tỉnh Thủ Dầu Một (nay là thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương) để nghe phổ biến quyết định của Bộ Chính trị về Chiến dịch Hồ Chí Minh và Bức điện khẩn của Đại tướng, Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp. Đây vừa là mệnh lệnh, vừa là lời cổ vũ tinh thần đối với mỗi cán bộ chiến sĩ vào thời điểm vô cùng quan trọng của cuộc chiến. Tối ngày 25/4/1975, ông Đĩnh được lệnh tăng cường theo sát chỉ huy Tiểu đoàn 18, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3 (Binh đoàn Tây Nguyên) vượt sông Bé, tiến vào Sài Gòn.

“Chúng tôi hiểu rõ Chiến dịch Hồ Chí Minh là trận quyết chiến chiến lược cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước nên phải dồn sức, dồn lực, quyết tâm đập tan mọi sự kháng cự của địch để giành toàn thắng. Cùng với các lực lượng trực tiếp chiến đấu, tôi luôn đặt mục tiêu phải hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, truyền đi những mật lệnh tác chiến đảm bảo kịp thời, chính xác, bí mật và an toàn” - Với ánh mắt toát lên lên sự kiên định và ý chí sắt đá, ông Đĩnh xúc động chia sẻ.

Đến ngày 26/4/1975, quân ta nổ súng mở màn Chiến dịch Hồ Chí Minh với 5 cánh quân lớn từ khắp các hướng đồng loạt tấn công như vũ bão, làm tiêu hao một bộ phận quan trọng sinh lực địch trên tuyến phòng thủ vòng ngoài. Các binh đoàn chủ lực của ta xiết chặt vòng vây xung quanh Sài Gòn. Ngày 29/4/1975, ta thực hiện mệnh lệnh tổng tiến công của Bộ Tư lệnh chiến dịch.

Nói về nhiệm vụ của đơn vị lúc này, ông Đĩnh cho biết: Đơn vị tôi được giao nhiệm vụ tiến công cửa ngõ Tây Bắc Sài Gòn với mục tiêu then chốt là đập tan tuyến phòng thủ của địch ở căn cứ Đồng Dù (Củ Chi). Tại đây, chiến sự diễn ra rất ác liệt. Quân địch điều động bộ binh, xe tăng ra bịt lấp các cửa mở căn cứ; đồng thời dùng máy bay, pháo cối có cả đạn hóa học đánh vào đội hình tiến công của ta, gây ra nhiều thương vong. Song với chiến thuật, sự thông minh và khả năng chuyển biến linh hoạt trên chiến trường, sau 5 giờ chiến đấu, quân ta đã hoàn toàn làm chủ căn cứ, đập tan “cánh cửa thép” của địch bảo vệ cửa ngõ Tây Bắc Sài Gòn.

Sang ngày 30/4/1975, tinh thần và ý chí chiến đấu của quân và dân ta dâng lên rất cao, tạo thành làn sóng lan tỏa khắp các mũi tiến công. Với tinh thần quyết chiến, quyết thắng, đơn vị tôi hiệp đồng chiến đấu với các đơn vị bạn cùng lực lượng biệt động, tự vệ vùng ven và nội đô, kết hợp với sự nổi dậy của quần chúng trong và ngoài thành phố, thần tốc thọc sâu, tiến thẳng vào đánh chiếm các cơ quan đầu não của địch tại Sài Gòn.

Khi đơn vị tôi vừa làm chủ được sân bay Tân Sơn Nhất và Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn thì nghe tin quân ta đang khí thế hào hùng tiến vào Dinh Độc Lập trước sự thất thủ của ngụy quân.

Đúng 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975, Tổng thống ngụy Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Cờ Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam tung bay trên nóc nhà Dinh Độc Lập, báo hiệu Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, miền Nam hoàn toàn giải phóng. Thời khắc đó, cảm xúc dâng trào không gì diễn tả được. Chúng tôi vui mừng, sung sướng ôm nhau khóc, xúc động hô vang: “Hồ Chí Minh muôn năm”, “Giải phóng miền Nam rồi”!

Phát huy phẩm chất bộ đội cụ Hồ, khi trở về địa phương, cựu chiến binh Bùi Kim Đĩnh luôn tích cực tham gia công tác xã hội và gương mẫu đi đầu trong các phong trào. Đặc biệt, ông được chính quyền và nhân dân địa phương tín nhiệm bầu làm Bí thư Chi bộ khu dân cư trong hơn 20 năm. Điều đáng khâm phục là dù tuổi đã cao, song ông vẫn luôn là tấm gương sáng về tinh thần tự học để các thành viên trong gia đình và bà con hàng xóm noi theo. Hiện ông đang tự viết sách, dịch tài liệu chữ Nho và đọc thông viết thạo 3 thứ tiếng Nga, Trung Quốc và Campuchia.

Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ. Mái tóc người “lính thông tin 2W” năm nào nay đã pha màu năm tháng, khóe mắt hằn rõ vết chân chim. Giờ đây, khi nhớ về những đồng đội của mình đã ngã xuống, lòng ông không khỏi quặn thắt, xót xa. Ông bùi ngùi tâm sự: Những trận chiến đấu quyết liệt cùng những cơn mưa bom đạn dữ dội trong Chiến dịch Hồ Chí Minh khiến nhiều đồng đội của tôi bị thương nặng. Dù vậy, các anh vẫn tiến về phía trước, xông thẳng tới quân thù và tiếp tục chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Với ông Đĩnh, may mắn được chứng kiến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng và trở về với gia đình là một điều kỳ diệu, là niềm hạnh phúc vô giá. Ông hy vọng các thế hệ con cháu sau này sẽ giữ mãi hào khí dân tộc, ghi nhớ những trang sử hào hùng của đất nước và công ơn của thế hệ đi trước, tiếp tục đóng góp công sức, trí tuệ dựng xây Tổ quốc ngày càng đẹp tươi.

Thanh Hòa